Gã đàn ông đẹp mã. Tuổi trạc ngũ tuần, tóc pha sương, hơi nặng cân, phong thái bệ vệ, áo len cổ thìa, sơmi trắng thắt cà vạt đỏ, chân dận giày Ý đen nhẫy. Con nguời trong vẻ phong lưu mã thượng đó bỗng nhiên làm cả quán giật thót mình vì cái giọng gã vừa to vừa hung hăng, tay trái mổ liên hồi về phía trước như đang nói với người đối diện, xả phanh quát vào di động: “Mẹ mày, lên sàn bán gấp cho tao, hụt bao nhiêu thì mày bù vào, giá đang xuống, để một ngày mất một ngày. Mẹ, năm chục triệu có ít đâu... Tao đếch nghe giải thích, giấy viết tay của mày tao còn giữ đây, phần hụt đi thì mày bù cho tao sau....Mẹ chứ, kinh doanh thì trông vào lãi, mất đồng nào chết đồng ấy...Mẹ, tiền của tao có phải rác đâu. Liệu hồn con ạ. Tao chỉ nói thế thôi, mày liệu đấy...”

Kết thúc với giọng đe dọa, gã cúp máy, mặt hầm hầm như vừa chơi xong keo vật.

(Minh họa của Đỗ Đức)


Người thứ hai là một phụ nữ có khuôn mặt đá cuội, người nhỏ, béo, nhưng động thái thì nhanh nhẹn dứt khoát. Chị ta ngồi im phắc, vẻ căng thẳng với gã đàn ông đang hung hăng. Sau khi gã đàn ông cúp máy thì đến lượt người phụ nữ bắt đầu “mở loa” như “đạp máy khâu năm con bướm”. Miệng nói tay chị xê dịch cốc chén li liên hồi như người đang chơi cờ vây. Cái miệng nhỏ xíu như mỏ chim lại cũng oang oang như gã đàn ông, coi xung quanh chẳng là cái đinh gì...

Nội dung là chuyện đô xuống giá vàng lên ngôi, đồng Việt Nam mất giá, xào nấu thế nào lúc này để kiếm lợi nhiều nhất. Gã đàn ông mắt vẫn vằn tia máu chăm chú nghe chẳng biết để học kinh nghiệm hay là cùng chia sẻ, nhưng trong đầu gã hình như vẫn luẩn quẩn con số năm mươi triệu.

Người thứ ba chắc là cọc rêu bám theo. Hết lia mắt sang gã đàn ông lại quay sang nhìn người phụ nữ với vẻ mặt vô hồn chịu trận. Ngồi bàn bên cách gã ba bàn mà thấy choáng óc.. Mấy vị khách khác lắc đầu bước nhanh ra khỏi quán. Tôi cũng mất hứng đứng dậy dù vẫn còn muốn ngồi thêm chút nữa. Vị cà phê sáng bỗng trở nên đắng ngắt.

Về đến cổng thấy hai vợ chồng anh hàng xóm đang đánh vật với chiếc xe trộn bê tông không chịu nổ máy. Dù buổi sáng trời còn se lạnh nhưng cả hai mồ hôi nhễ nhại. Họ lặng lẽ sửa xe, không nghe thấy lời than vãn nào.

Hình như chỗ nào khó kiếm tiền thì ở đó không có tiếng ồn!


Quanh chuyện "lì xì" ngày Tết bằng tiền và bằng... chữ! Nghe hai tiếng "lì xì" người ta liền tưởng tới bao giấy màu đỏ, nho nhỏ bằng phần tư trang giấy học trò, bên trong có xếp mấy tờ tiền mới. Vậy hai tiếng "lì xì" ở đâu ra? Nguồn gốc của nó thế nào? Chúng tôi lân la "tầm nguyên" qua các nhà nghiên cứu, hỏi trực tiếp bằng miệng có, giở sách vở các vị có, thấy giải thích hai chữ "lì xì" tựu trung là "tiền mừng tuổi".

Cuốn từ điển thời nay do Viện Ngôn ngữ học, Trung tâm Từ điển học chẳng hạn, mục từ lì xì giải thích: "Lì xì là mừng tuổi (bằng tiền). Tiền lì xì cho các cháu ngày mùng một Tết". "Lì xì" bằng tiền không chỉ giới hạn trong mùng một Tết, mà "liền tù tì" suốt ba ngày đầu năm, thậm chí kéo dài tận những ngày "mùng" cuối cùng của Tết như mùng 9, mùng 10. Theo một số người thì tục mừng tuổi vẫn cứ nên giữ. Nhà nghiên cứu Thông Hội bảo: "Đó là một phần đậm đà của phong vị Tết Việt Nam, đặc biệt đối với trẻ con, khiến trẻ nhớ tới Tết như một thời điểm mở đầu năm mới, đẹp như cổ tích". Với nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý, tác giả Dư âm, cứ nên lì xì "miễn là đừng lì xì tiền đô cho trẻ, không đúng chỗ, mà tập hư cho chúng ăn xài". Nhà nghiên cứu Cao Sơn giải thích: - Lì xì tiếng chữ là lợi thị, đọc theo âm Quảng Đông, Triều Châu thành "Lê - i - xị", chỉ số tiền được cho, tặng trong các dịp đầu năm, khai trương và cả trong lễ thành hôn nữa, chứ không bó hẹp trong dịp Tết Nguyên đán.

redenvelopes.gif

Lì xì nhằm cầu chúc người nhận gặp may mắn, phát đạt. Thường người Tàu bỏ tiền vào bao giấy màu đỏ. Người Việt Nam ta cũng làm tương tự, phổ biến ở miền Nam ngày Tết. Ở miền Trung thì ông bà cha mẹ, người tôn trưởng cho con cháu tiền mới vào dịp Tết gọi là "tiền mừng tuổi". Không chỉ người lớn mừng tuổi con cháu, mà hồi xưa, con cháu phải mừng tuổi ông bà trước. Qua giao thừa, tới sáng sớm mùng một, con cháu bảo nhau tới nhà thờ để chúc Tết và lạy mừng ông bà, cha mẹ. Không chỉ lạy suông, cũng không thể muốn lạy mấy lạy thì lạy, mà theo nhà văn Toan Ánh, chỉ lạy... hai lạy rưỡi. Lạy xong con cháu phải biết "thơm thảo" với đấng sinh thành bằng cách cung kính dâng lên những thứ bánh trái tươi ngon và một phong giấy hồng: Bên trong phong giấy thẳng thớm này có đặt một món tiền, để lên khay tươm tất và hoan hỷ, xin các cụ nhận cho, đó là "tiền mở hàng". Tiền này không nhằm để cất cho nặng hầu bao, mà ngụ ý cầu chúc các cụ quanh năm sung mãn, may mắn. Tục mừng tuổi nay còn đó. Ông bà, cha mẹ, chú bác, cô dì, cậu mợ lì xì lớp cháu, con. Bằng hữu thân quyến tới nhà ai chúc Tết lì xì trẻ con của nhà đó. Hoặc chủ nhà đón khách tới chúc Tết lì xì trẻ em đi theo khách. Ý nghĩa chính không nằm ở "tiền" mà ở "tình", tức ở lòng mong ước cầu chúc các cháu hay ăn chóng lớn, vui chơi, học hành tấn tới, còn phong bì nặng nhẹ nhiều ít (tiền) không phải là điều đáng để tâm lắm. Thậm chí không có một cắc bạc mà chỉ có... chữ. Chữ viết rõ to, đậm nét để "làm quà" mừng tuổi như chuyện dưới đây.

hoadao.jpgXưa, có một nhà nọ, nghèo quá, sinh ba đứa con trai. Tết đến người cha không có tiền để lì xì. Chiều ba mươi, ông nghĩ ra một cách, lấy giấy đỏ làm 3 cái phong bì, bề ngoài trông thẳng thớm tươi tắn đỏ thắm như các phong lì xì khác. Nhưng bên trong không bỏ tiền, mà thay bằng 3 miếng giấy được ông viết 3 chữ nắn nót: Phước - Lộc - Thọ. Qua sáng mùng một, người cha gọi 3 đứa con trai đến trước bàn thờ, xoa đầu chúng, tươi cười mừng tuổi chúng bằng 3 cái phong bì nhẹ hẫng, sau khi đã giải thích Phước là gì, Lộc là gì, Thọ là gì... Qua Tết, bước vào năm mới, chẳng ngờ nhà ông phát tài, tiền vô như triều cường. Thoắt cái, lại tới ba mươi tháng chạp. Ý chừng nhớ lại Tết xưa nghèo thiếu, đạm bạc, ông định bụng sẽ tái diễn cách "lì xì" bằng chữ để ba đứa "Phước Lộc Thọ" đừng bao giờ quên rằng, chúng đã được ăn no mặc ấm từ một quá khứ đói rách gần đây. Ai đời, khi nhận phong bì xong, ba đứa con bóc ra, mỗi đứa đều thấy vỏn vẹn chữ Phước, còn hai chữ Lộc Thọ biến đâu mất. Người cha cũng ngạc nhiên không kém. Bốn cha con đang phân vân, bỗng một người từ đâu đến bảo: "Ta là phúc thần của đất này. Chữ Phước đó do ta ban cho. Chỉ cần có nó cũng gồm đủ cả ba: phước, lộc, thọ, vì có phước mới hưởng được lộc, mới thọ lâu. Vì thế chẳng cần phải cầu lộc, cầu thọ, chỉ một chữ phước để mừng tuổi đầu năm là đủ". Nói rồi, biến mất. Nhìn lại phong lì xì, cả bốn cha con sửng sốt một lần nữa vì chữ phước cũng biến mất luôn, trên mặt giấy trống trơn, trắng toát.

mauty.jpgBấy giờ vị thần thứ hai hiện ra kể cho bốn cha con nghe một chuyện mừng tuổi xa xưa. Đó là câu chuyện nổi tiếng khắp châu Á, loan truyền qua Tây Tạng và dãy Hy Mã Lạp Sơn, đến cả lưu vực sông Hoàng Hà, Dương Tử của Trung Quốc, du nhập vào Việt Nam từ lâu đời, về một người cầu phước được phước, trở nên giàu có nhưng hết sức keo kiệt. Ông ta quên những điều tốt đẹp, những ban phát ngọt ngào, rộng lượng mà mình đã làm ở tiền kiếp, vì vậy một mực thâu góp vàng ngọc về riêng mình, trong kiếp này, bỏ vào chiếc hũ, đem chôn ở một vị trí bí mật trong nhà không cho ai hay. Ngay cả con trai của ông cũng không được biết nơi cất giấu. Về già, ông ngã bệnh. Khi chết, linh hồn ông bị hũ vàng ám ảnh, đã quay lại nhà cũ, tìm cách chui vào xác chết cứng lạnh của mình, nhưng bất lực. Thấy vậy, một con chó gần nhà có linh tính đã nhường thể xác hèn mọn của mình cho kẻ giàu có kia trú vào, rồi bay lên không trung thoáng đãng. Còn ông nhà giàu thay thế làm chủ thể xác của con vật bốn chân, thỏa mãn được "sống" lại, dầu với tấm thân thuộc hàng súc sinh như chó. Con chó đó lạ thay suốt ngày không đi đâu cả, cứ nằm lì trước hiên. Mà chỉ nằm ở một nơi nhất định sát cửa ra vào. Hễ người con (bây giờ đã là chủ nhà) đuổi đi, một lát không lâu nó lại quay về chỗ cũ, cứ như rời chỗ ấy là nó rời sự sống của nó vậy. Các phước quả mà nó hưởng là hũ vàng ngọc, giờ đây trở thành điều vô phước cột chặt nó vào tham si. Ngày nọ, một đại sư ngang qua, nói với đứa con: "Này anh kia, anh có biết con chó đó là ai không?". "Dạ thưa không". "Ta nói cho biết, nó chính là cha của ngươi. Vì sao nó nằm lì suốt ngày đêm ở khoảnh đất sát cửa đó? Ấy là vì nó luyến tiếc của cải chôn dưới đất. Hãy đào lên". Người con lấy làm lạ, cho đào thử chỗ con chó thường nằm, thì quả nhiên thấy hũ vàng bên dưới. Bị rung động vì việc này, người con tỉnh ngộ, từ chối sở hữu số vàng, rời nhà theo vị đại sư lên núi, về sau trở thành một trong những vị tổ đầu tiên của lịch sử Thiền tông. Vị này tỉnh ngộ rằng: nếu làm phước, được phước mà thiếu huệ tức trí huệ sẽ trở nên nguy hiểm ngu si như con chó kia vậy. Được phước, thiếu huệ, thì như nằm trên đống vàng, đống ngọc mà vẫn khổ đau, thiếu thốn, phiền bực. Kể xong, vị thần bảo: "Đó là lý do vì sao ta phải xóa trắng chữ phước trong bao lì xì mừng tuổi của các ngươi. Nó chỉ có ý nghĩa tốt đẹp nếu sinh đôi cùng huệ, bằng không chỉ là động lực cho những cuộc thăng trầm bất tận. Giờ đây ngươi hãy nhìn xem".

Bốn cha con thấy trên bao lì xì hiện lên hai chữ Phước Huệ. Hai chữ này để mừng tuổi cho mọi tâm hồn đã đi qua mùa đông để mở đầu một năm mới thăng hoa.



Chuyện kể rằng…

Những người da đen nhập cư phải ngủ trong những chiếc túi ngủ tại những khu phố ổ chuột đem thứ bột mì rẻ tiền trộn lẫn với những thực phẩm được chính phủ tiếp tế nướng lên thành một thứ bánh người ta quen gọi là Pizza…Và giờ đây, nó xuất hiện ở Việt Nam trên những bàn ăn đẹp đẽ, là món ăn sang trọng dành cho những người có tiền và muốn khám phá ẩm thực Âu Châu …

Chuyện kể rằng…

Chiếc bánh Pizza bay sang nước Ý và trở thành 1 món ăn nhanh phổ biến của công nhân, thợ quét vôi vì nó rẻ tiền và đủ chất dinh dưỡng . Một cơ sở sản xuấtPizza lớn của Ý đã đặt hàng Honda sản xuất 1 loại xe máy tay ga, máy khỏe, gầm cao, yên lớn, có thể vượt qua những con dốc dễ dàng, có thể chở được nhiềuPizza cho nhân viên giao bánh. Đó là chiếc xe SH, biểu tượng của sành điệu, chơi bời của dân chơi Việt.


8 nhân viên giao bánh

Chuyện kể rằng…
KFC mở ra những quầy hàng di động phục vụ món humberger, gà rán, khoai tây chiên …tại nhà ga, trường học, những điểm đông người dành cho những kẻ ít tiền bạc và ít thời gian. Họ ăn humberger trên đường tới trường, tới chỗ làm thêm hay trên những chiếc ghế đá công viên sau 4 tiếng nhổ cỏ đầy mệt mỏi …Món gà rán và humberger là biểu tượng của những người thành đạt, nhiều thời gian, sành ăn uống tại Việt Nam …

KFC Kentucky

Chuyện kể rằng…

Người ta nhìn thấy những cô chiêu cậu ấm trên những chiếc xe SH bòng bẩy không đi giao Pizza, mặt mày hớn hở vênh vang. Người ta nhìn thấy những người ngồi ăn pizza trong những nhà hàng sang trọng mà không mang theo 1 chiếc túi ngủ nào cả. Người ta nhìn thấy những người nhiều thời gian và tiền bạc đang ăn món gà rán, khoai tây chiên. Người ta nhìn thấy cả một thế hệ người Việt cho là mình sành điệu và văn hóa …



Một ngày đẹp trời 3 người đàn ông đại diện cho 3 châu lục họp nhau lại, quyết định mở cuộc thi xem ai là người đàn ông nhất hành tinh.
Muốn thế mỗi người phải đi wa 3 cái phòng, phòng 1 có 1000 lít rượu, phòng 2 có 1 con hổ hung dữ, phòng 3 có một ... cô gái trẻ, đẹp, xinh, dễ thương, đáng iu...Ai muốn giật giải phải uống hết 1000 lít rượu, đánh chít con sư tử, và phải í í 1000 lần với cô gái.

Mĩ tự hào với sức khỏe vô địch lao vào phòng con hổ trước. 2 ngày 3 đêm sau người ta khuân xác anh vứt ra ngoài.

Pháp tự hào với sự lãng mạn và quyến rũ, vào phòng cô gái trẻ trước. Được 231 lần thì người ta khuân xác vứt ra ngoài.

Còn mỗi bố Việt nam, chặc lưỡi :Thôi làm phát rượu đã tính gì tính sau.Uống hết 1000 lít rượu, bố lảo đảo sang phòng con hổ.Con hổ gầm rú gào thét kinh hoàng suốt một ngày, sáng hôm sau người ta vào mang xác con hổ vứt ra ngoài.Bấy giờ bố việt nam lảo đảo bước ra, lè nhè :

"Say quá, có ai chỉ cho tôi biết phòng con hổ ở đâu ko?"
', true); return false" title="Click here to view full size">Click here to view full size


Phải chăng cái sự phức tạp của ăn mặc, nạn nhân của thời trang xuất phát từ đây, từ việc bộ quần áo sẽ sắm không thể giống bộ đã có, từ việc không thể nào 365 ngày trong năm chỉ mặc một loại trang phục, từ việc ta cũng phải mặc sao cho chỉn chu tươm tất và hơn thế nữa là tạo được thiện cảm, thu hút ánh mắt ngưỡng mộ của những người xung quanh.

Một bà mẹ, chính xác phải gọi là “quý bà” mới xứng với cách xuất hiện: bước xuống từ xe hơi đắt tiền, phục sức kỹ càng với ba gia nhân cung cúc theo sau, bế trên tay đứa con chừng độ hai tháng tuổi bước vào bệnh viện phụ sản quốc tế. Mọi cặp mắt đều đổ dồn vào “quý bà” bởi một gương mặt trang điểm như đi tiệc tối, trang phục thời thượng với đầy đủ những phụ kiện tối tân như người mẫu quảng cáo và ấn tượng hơn cả là đôi giày cao cỡ 10 centimet gõ cộp cộp lên sàn đá, một sự xuất hiện khác thường ở chốn nheo nhóc này. Một cái nhíu mày của ai đó kèm lời buột miệng không chút thiện cảm “chả biết đưa con đi bác sĩ hay đi diễn!”.

Chỉ sau câu nói đó vài chợp mắt, “quý bà” bỗng dưng bước hụt làm em bé giật mình ré lên khóc. Ba gia nhân người nựng, người đưa bình bú vào miệng em bé vẫn không nín. Một trong số đó nói “chắc cô phải cho em bé… ti”. “Quý bà” nghe theo, gạt mớ trang sức bóng bẩy trên cổ sang một bên, cởi nút áo ngoài. Em bé vẫn tiếp tục gắt. Quý bà tiếp tục loay hoay với cái áo ngực. Và cuối cùng thì đành phải nhờ một trong số gia nhân luồn tay vào sau lưng áo mở nút, em bé mới tiếp cận được với bầu sữa.

Lại tiếng một ai đó thốt lên “thời trang chi cho mệt dữ vậy!”

Đúng là thời trang chi cho mệt. Người viết bài có một người bạn (cực đoan chăng?) từng “giải tán” vô số mối hẹn hò chỉ vì không đồng ý chở các cô gái mặc jupe ngồi sau xe máy. Anh ta lý luận, nếu mặc jupe thì đi taxi và đi bộ. Còn ngồi sau xe gắn máy, phải mặc quần. Vì đường đông, lỡ đụng xe, mặc jupe làm sao an toàn. Người phương Tây tạo ra chiếc jupe đâu phải để mặc khi đi xe máy.

Những mẫu “nạn nhân” với những ca “tai nạn” kiểu này quanh chúng ta có thể ngó đâu cũng thấy. Rất có thể đọc đến đây, bạn sẽ mỉm cười nhủ rằng, mình không nằm trong số đó, mình không hề là “nạn nhân” của quần quần áo áo. Chưa chắc!

Bởi vì bạn có dám cam đoan rằng mình chưa từng diện một chiếc áo len đẹp long lanh trong một ngày mùa đông, và thế là suốt buổi răng môi đánh đàn theo từng cơn gió lạnh hun hút lùa qua khe những sợi len? Bạn có dám chắc rằng mình chưa từng thất bại với một đôi giày, một chiếc giỏ xách hay một cái đầm hết sức ưng ý sau lần thử ở tiệm, về nhà nôn nóng ướm thử mới phát hiện ra, giày đi một lúc thì chân nhoi nhói, giỏ xách lớn đè cả người, chiếc đầm lúc đó trông đẹp thế giờ trông như… áo ngủ? Bạn có dám chắc mình chưa từng góp mặt ở tiệc cưới với chiếc áo thun đã nhão chả ăn nhập gì với không khí lễ tiệc long trọng quần là áo lượt.

Ngay cả người viết, số những bài học “đau thương” tính trên ngón tay quá cả hai bàn, vẫn mắc nạn đều đều khi sắm cho mình chiếc quần jean, trung bình cứ mua ba đến bốn cái mới có một cái xài được. Cái mặc lần đầu phát hiện ra lúc ngồi bị tức bụng. Cái thì mê tít vì chất liệu lúc mặc thấy không hợp phom người. Vậy là lần lượt chú ng được gấp lại, cất tủ, mai mốt… mang cho.

Chẳng cứ là người thường, ăn mặc xuề xoà, hay chỉ vì buộc phải có mặt đột xuất ở một không gian nằm ngoài kế hoạch mới “thọ nạn”, ngay cả những người của công chúng, sự xuất hiện trước đám đông có chủ ý, có điều kiện để phục trang, thậm chí có cả cố vấn, vẫn mắc nạn như thường.

Chắc nhiều người chưa quên vụ “tai nạn” của hoa hậu Mai Phương Thuý khi cô thăm hỏi nạn nhân vụ sập cầu Cần Thơ với gương mặt trang điểm quá đậm và bộ bà ba hồng cầu kỳ. Cô có lý do hết sức đạt lý thấu tình lý giải tại sao mình lại xuất hiện như thế (xin đọc bài “Mai Phương Thuý – Nhìn nhận lại sơ suất điển hình” trong chuyên đề này), nhưng cái chuỗi diễn biến: động cơ – hành động – (không chủ ý) lên phương tiện truyền thông – công chúng phản ứng, chỉ trích, dù gì cũng là một tai nạn của cô. Chính cô cũng thừa nhận đã rút kinh nghiệm sâu sắc sau sự cố đó.

Một kiểu nạn nhân thời trang khác của những người nổi tiếng, là xuất hiện với việc làm từ thiện được truyền thông đình đám một cách chủ ý. Họ khoác trên vai chiếc túi xách hàng hiệu đắt tiền, móng tay sơn màu cầu kỳ, trang điểm và trang sức lộng lẫy, rồi xuất hiện bên những em bé tật nguyền, những người nông dân cơ cực, lam lũ. Báo chí chỉ trích, công chúng lên tiếng, thậm chí chỉ ra rằng như thế thật là kệch cỡm, họ vẫn tiếp tục xuất hiện như đã từng. Có lẽ trong trường hợp này, nạn nhân đã chủ định thọ nạn cho thoả mãn ước mơ nổi bật trước đám đông trong bất kỳ bối cảnh nào và kèm theo đó là ác mộng phô bày văn hoá của đương sự cao thấp ra sao.

Đến đây, bạn đã thấy cái sự ăn mặc nó phức tạp chưa? Vậy sao ta không làm gì đó khiến nó đơn giản. Và việc đơn giản hơn hết và cực kỳ dễ làm là cứ chọn giải pháp cơ bản an toàn nhất cho tiện. Quanh năm suốt mùa cứ quần tây, áo sơ mi, hoặc quần jean áo thun đi. Hay tại sao ta không thử sắm cả lố áo quần y chang như nhau khi mà ta đã mặc qua một cái thấy cái đó vừa, đẹp, thoải mái. Không được rồi. Chắc chắn bạn sẽ nghĩ thế. Vậy phải chăng cái sự phức tạp của ăn mặc, nạn nhân của thời trang xuất phát từ đây, từ việc bộ quần áo sẽ sắm không thể giống bộ đã có, từ việc không thể nào 365 ngày trong năm chỉ mặc một loại trang phục, từ việc ta cũng phải mặc sao cho chỉn chu tươm tất và hơn thế nữa là tạo được thiện cảm, thu hút ánh mắt ngưỡng mộ của những người xung quanh.

Xin hầu bạn đọc nốt “ca” tai nạn cuối cùng. Một đồng nghiệp của tôi, quan tâm đến ăn mặc vừa phải, xuất hiện không gây ấn tượng tốt xấu gì với mọi người về trang phục, đã đi đông đi tây, lại từng xuất hiện ở những tiệc tùng cấp cao cho đến lê la với công nhân ở quán bia ven đường. Chuyến xuất ngoại của anh được lên kế hoạch chu đáo, trong đó có buổi gặp gỡ với các giáo sư của một trường đại học danh tiếng thế giới. Đại diện nhà tổ chức chuyến đi, có lẽ đã hết sức bối rối khi phải hỏi anh một câu tế nhị là có mang đồ lễ theo không. Được biết anh không mang theo, họ tiếp tục bối rối đề nghị với anh, thế thì quần vải, áo sơ mi, cà vạt cũng được, quần jean có lẽ là… không phù hợp lắm. Buổi gặp mặt hết sức trịnh trọng, có đón tiếp, có champagne, giao đãi, giới thiệu, rồi tiệc chính với tất cả khách khứa đều vận trang phục đại lễ, chỉ có mỗi anh khác biệt với quần ka ki (cái quần không phải đồ jean duy nhất anh mang theo) áo jacket và giày thể thao. Anh nói với tôi: “Tao cực kỳ xấu hổ, chỉ muốn độn thổ, ngượng từ đầu đến cuối buổi. Thật chưa từng có lần nào trong đời chuyện áo quần lại hại tao thế”. Vậy đấy, đâu có phải cứ đơn giản và xuề xoà là không gặp nạn.

Để kết thúc bài viết này, sẽ không phải là một lời khẳng định điều gì đó, mà là câu hỏi, để bạn còn… đọc tiếp những bài sau, và tự đi tìm cho mình câu trả lời.

Phải chăng loài người khi xuất hiện trên trái đất này, biết lấy chiếc lá nho, hay miếng rễ cây làm trang phục, họ đã biết chuyện ăn mặc không hề đơn giản và không chỉ đơn thuần mặc là để bảo vệ cơ thể? Khoác cái áo lên người không đơn thuần là chuyện ăn mặc, chuyện ta thích gì mặc nấy, mà là văn hoá ứng xử với cộng đồng?


HAHAHA

AI? Ở ĐÂU?