Từ bao đời nay, nụ hôn là biểu trưng của tình yêu dưới nhiều sắc thái. Dưới đây là bộ sưu tập các nụ hôn khi gặp gỡ, chia tay, chúc mừng, vui sướng, và trên hết, đó là tình yêu.

Vận động viên Mark Cavendish của đội Anh nhận được cùng lúc nụ hôn của 2 người đẹp sau khi thắng vòng 2 cuộc đua xe đạp Tour of Ireland.

Nụ hôn đầy nước mắt của một người vợ Mỹ chào đón người chồng trở về sau cuộc chiến Iraq.

Tổng khống Ukraina Viktor Yushchenko hôn lên lá quốc kỳ.

Heath Slocum hôn cô con gái 20 tháng tuổi sau chiến thắng tại giải Golf Barclays.

Người cha Serbia hôn cậu con trai Aksentije 14 tuổi bị bệnh Down. Aksentije là diễn viên chính trong một bộ phim nói về những khó khăn và nỗ lực vượt lên số phận của người khuyết tật khi hòa nhập vào xã hội.

Nụ hôn ngọt ngào của một cặp đôi tham gia giải vô địch Tango thế giới ở Buenos Aires.

Con trai thủ tướng Italia Silvio Berlusconi và vị hôn thê tại Liên hoan phim Venice đầu tháng 9.2009.

Nhân viên nuôi thú ở Vườn thú Belgrade, Serbia hôn chú sư tử 6 ngày tuổi.

Vận động viên điền kinh nổi tiếng thế giới Usain Bolt của Jamaica cúi xuống hôn đất sau khi về nhất trong cuộc chạy 200 mét dành cho nam tại Chung kết điền kinh thế giới IAAF tổ chức ngày 13.9 tại Hy Lạp.

Muntazer al-Zaidi, phóng viên ném giày vào cựu Tổng thống Mỹ Bush được người chú ôm hôn khi được trả tự do ngày 15.9.2009 sau 9 tháng tù giam.

Mohammad Naeim đặt nụ hôn lần cuối lên thi thể con trai, người bị giết trong cuộc không kích tại làng Siavoshan, phía đông Herat, Afghanistan.

Ted Kennedy Jr. hôn lên quan tài của cha, Thượng nghị sĩ Ted Kennedy.

Whitney Toyloy, Hoa hậu Thụy Sĩ 2009, hôn một chú cá heo tại Atlantis, đảo Thiên Đường, Bahamas, nơi tổ chức cuộc thi Hoa hậu Hoàn vũ 2009.


Bộ sưu tập quốc kỳ của nhiều quốc gia trên thế giới, được làm từ các loại hoa quả hay món ăn đặc trưng của nước đó, khiến người xem không khỏi... thèm thuồng.

Những bức ảnh này nhằm quảng bá cho Lễ hội ẩm thực quốc tế Sydney sẽ khai mạc tại thành phố cảng Sydney, Australia vào tháng 10 tới.

aohaiday.com - Quốc kỳ thực phẩm

Việt Nam

aohaiday.com - Quốc kỳ thực phẩm

Brazil

aohaiday.com - Quốc kỳ thực phẩm

Australia

aohaiday.com - Quốc kỳ thực phẩm

Ấn Độ

aohaiday.com - Quốc kỳ thực phẩm

Italy

aohaiday.com - Quốc kỳ thực phẩm

Pháp

aohaiday.com - Quốc kỳ thực phẩm

Thụy Sĩ

aohaiday.com - Quốc kỳ thực phẩm

Tây Ban Nha

aohaiday.com - Quốc kỳ thực phẩm

Nhật Bản

aohaiday.com - Quốc kỳ thực phẩm

Hàn Quốc

aohaiday.com - Quốc kỳ thực phẩm

Li-băng

aohaiday.com - Quốc kỳ thực phẩm

Hi Lạp



Trên con đường đi tìm hiểu về thế giới của ống kính, em bỗng dừng lại ở ống kính M42. Có một bài viết tương đối đầy đủ về ống kính M42, xin chia sẻ cùng các bác.

Vào những năm đầu 1949, và sau đó trong suốt những năm 60 và 70, một số lượng lớn những nhà sản xuất xuất máy ảnh sử dụng một hệ thống ống kính có ren xoay, thông dụng được gọi là M42. Một công ty Đông Đức, KW, là nhà sản xuất đầu tiên của những ống kính ren xoay M42 này. Công ty này sau đó liên kết với một loạt các công ty khác tạo nên Pentacon. Practika năm 1949 là chiếc máy ảnh đầu tiên sử dụng hệ thống ống kính M42. Loại ren M42 cũng được biết đến dưới cái tên ren P, theo cách gọi chủa Practika. Asahi Pentax sau đó cũng tham gia vào loại sản phẩm này, và sớm theo người Nga bằng sản phẩm Zenits cũng những người Nhật với sản phẩm Yashica và Ricoh.

Hình ảnh

Những chiếc ống kính này rất thông dụng, và có thêm những nhà sản xuất máy ảnh, những nhà sản xuất thứ 3 như Vivitar, Sigma and Tamron sản xuất rất nhiều loại ống kính M42.

Tất nhiên Pentax có rất nhiều loại ống kính M42, và dó đó, những sản phẩm Takumars, Super Takumars và SMC Takumars xuất hiện. Những ống kính hoàn hảo với với chất lượng tốt được tìm thấy trong những ống kính hiện đại hiện nay, những loại khác bao gồm East German (GDR) Carl Zeiss Jenas, Pentacons, Porst, Enna Ennalyt và ống kính Meyer Gorlitz. Nước Nga cũng có những sản phẩm như Jupiters, Volnas, Helios's, Industars and Zenitars. Người Nga được biết tới về khả năng quang học tuyệt vời, và sản xuất những ống kính với giá cực kỳ tốt. Và người người Nhật có những sản phẩm Mamiya Sekor, Yashinon và ống kính Chinon.
Vậy tại sao lại chọn ống kính M42

Ngày nay, điều tuyệt vời nhất từ những ống kính này, là chúng hầu hết đều là loại primes (tạm dịch là ống kính một khẩu tiêu cự cố định, đúng không nhỉ???) và có đủ các tiêu cự từ 20mm cho đến 1000mm, trong khoảng đó có rất nhiều tiêu cự khác nhau. Prime luôn đem lại kết quả ảnh rất tốt, rõ ràng và tốt hơn rất nhiều các sản phẩm có tiêu cự zoom khác như 70-300 hay 24-70.

Chất lượng quang học cũng tuyệt vời, và chúng thực sự có ảnh sắc nét từ góc này tới khác, và sắc màu cũng rất tốt.

Và tất nhiên, giá. Tất cả các ống kính 2nd M42, trừ những ống mua từ những nguồn đáng tin cậy, ống kính có thể mua được với chất lượng tốt chỉ đáng giá một phần rất nhỏ của ống prime. Điều ngạc nhiên mọi người thấy rằng là hiện nay còn có một số ống kính vẫn còn nguyên case với đủ cả nắp trước sau. Chúng tôi có một số ống kính khoảng 30-40 tuổi nhưng trông vẫn như mới.

Một loạt các linh kiện của M42 có từ: Nối chụp macro cho đến ống nối hay ống kính macro.

Cũng có một loạt ống kính loại trung có thể sử dụng được cho những máy ảnh DSLR đời mới, bằng cách sử dụng adapter Pentacon 6 đến M42. Những loại thông dụng là Carl Zeiss Biometars, Pentacon, Arsat và Vega lenses. Chúng có giá hơi đắt hơn một chút so với ống kính M42 thông thường nhưng chúng có chất lượng rất cao.
Tại sao máy ảnh của tôi lại sử dụng những ống kính này

Những ống kính này chỉ có thể sử dụng được trên những máy ảnh DSLR có ống kính rời, và không phải là loại máy ống kính liền. Adapter của ống M42 có cho những loại máy ảnh như Canon EOS cameras, The Pentax *iST D series, Minolta MD và AF, Olympus 4/3rds cũng như cho Nikon. Đối với hãng Sigma, adapter M42 là loại Pentax K to M42, rất gần những không phải đúng tuyệt đối. Có một loại adapter M42 là Japanese CSSM42 rành riền cho Sigma, nhưng rất đắt. Nhưng bù lại thì nó hoàn toàn thích hợp và có sẵn những những mép có chân khẩu độ.

Mặc dù không sản xuất cho Canons, Minoltas, Olympus, Pentax's and Sigmas, nhưng ống kính M42 không thể lấy nét ở vô cực đối với máy ảnh Nikon nếu dùng adapter bình thường. Khoảng cách (từ sense đến lens) của máy ảnh Nikon khác với khoảng cách chuẩn, do đó ống kính không đủ độ sâu cần thiết khi gắn vào thân máy Nikon để có thể lấy nét ở vô cực. Có một loại adapter chuyên biệt của Nikon có thể khắc phục hiện tượng này. Đối với Sigma cũng có lỗi này, ống kính sẽ chạm vào tấm bảo vệ bụi trong khi lấy nét ở vô cực.

Một vài ống M42 có những chân khẩu độ ở phía sau của ông, và điểm mấu thò ra. Cái này có thể dễ dàng xử lý hoặc bằng cách gắn lại bằng keo hoặc cắt bỏ bằng cách tháo bỏ ở mặt sau (rất dễ và đơn giản). Một vài ống Pentax có mấu bằng nhựa rất dễ bỏ đi bằng cách tháo vỏ nhựa sau và bỏ ra.

Ưu và nhược:

Hiển nhiên, ưu điểm đó là những ống kính tốt và chất lượng ảnh cao có giá chỉ bằng một phần tỷ lệ với chi phí của ống kính prime mới. Và khi có thêm sự lựa chọn: M42 prime cũng có góc rộng. Đối với hầu hết người sử dụng DSLR, máy ảnh với tỷ lệ cắt (tỷ lệ sense so với fullframe) là 1,5 hay 1,6 hay 1,7x thì những ống kính prime mới hiện nay rất nhỏ và giới hạn; thực tế là thảm hại, nếu nói cho cùng.

Nhược là lấy nét bằng tay, nhưng hầu hết những nhà nhiếp ảnh đều muốn thế. Thậm chí là đối với những ống kính hiện đại tự động, lấy nét bằng tay làm việc tốt hơn, và lấy nét chính xác hơn, trừ những người mắt có vấn đề L. Nhược khác nữa là vấn đề của ren xoay, làm mất thời gian thay ống kính. Lý tưởng là lắp cho tất cả adapter cho các len M42, và khi đó thì thời gian thay ống kính sẽ nhanh như những ống kính hiện đại. Tuy nhiên việc này thì hơi tốn kém, dựa vào số lượng ống mà bạn sở hữu. Nhưng đến cuối ngày, kể cả khi ai đó có đầu tư nhiều như thế này, thì số tiền bỏ ra vẫn rất ít hơn so với giá một ống prime mới.

Tất nhiên, không có đo khoảng cách. Nhưng nếu bạn là một nhà nhiếp ảnh thực thụ, đây sẽ không phải là vấn đề khi bạn biết làm thế nào để xác định độ mở, tốc độ chụp nào nên sử dụng dưới những điều kiện ánh sáng khác nhau. Hầu hết tay chuyên nghiệp trong những vấn đề đối với hệ thống đo khoảng cách vẫn sử dụng bằng đo sang. Chúng tôi sử dụng hệ thống đo sang cho tất cả các trường hợp, và không bao giờ lo lắng về hệ thống đo khoảng cách của máy ảnh. Tất nhiên bạn có thể sử dụng những chức năng bằng tay của máy ảnh, định ra khẩu độ nào sẽ được dùng, và vẫn sẽ đo khoảng cách để có thể đưa ra tốc độ thích hợp cho bạn.

(Nguồn: جن متن ود blog)

Hình ảnh

(Nguồn: http://forum.mflenses.com)

Như vậy với DSLR của Olympus có thể chụp được hầu hết với các len manual focus :o
M42 tương thích hầu hết các DSLR trừ Nikon và Fuji... :wink:

Hình ảnh
_________________




Sau khi nhà ngoại cảm “tác động” vào hàng loạt nhóm người, lập tức, căn phòng 80 m2 trên tầng 4 phố Đông Tác (phường Kim Liên, Hà Nội) biến thành một căn phòng toàn “ma quỷ”.
Tôi đi xem… “ma”
Hàng ngày, bất kể nắng mưa, căn nhà số 1, phố Đông Tác (Kim Liên, Hà Nội), lúc nào cũng tấp nập người ra vào từ sáng sớm đến đêm. Những người có chút am hiểu về thế giới tâm linh đều có thái độ thành kính khi đến ngôi nhà này, còn những người bác bỏ tâm linh thì coi chuyện người ta ùn ùn kéo đến gặp “ma”, xem “ma” rất nhảm nhí, tốn công sức. Nhưng với ông Vũ Thế Khanh và một số nhà khoa học ở Liên hiệp Khoa học Công nghệ tin học ứng dụng (UIA), thì việc nghiên cứu “ma quỷ” được xem như một vấn đề khoa học nghiêm túc.
"Căn phòng ma quái"
Từ 6 giờ sáng tôi đã có mặt ở số 1, phố Đông Tác, song sân để xe dưới tầng một đã không còn một chỗ, phải gửi xe máy sang siêu thị bên cạnh. Mọi người, cả đàn ông lẫn đàn bà, cả già lẫn trẻ đều giữ trật tự, đi lên căn phòng hội trường trên tầng 4 của toà nhà. Trước khi vào căn phòng rộng chừng 80 m2 trên tầng 4, họ đều thắp một nén nhang, chắp tay thành kính lạy Phật ở căn phòng bên cạnh.
Trong căn phòng kỳ lạ đó, từng nhóm người túm năm tụm ba ngồi thành vòng tròn đối mặt với nhau. Mỗi nhóm là một gia đình, thường gồm ông bà, bố mẹ, vợ chồng, con cái, anh chị em, cháu chắt… là những người có quan hệ máu mủ ruột rà với nhau. Những người ngồi trong phòng đều nhắm mắt, khoanh chân, hai tay bắt chỉ ngồi thiền. Họ giữ tâm trí thanh thản, thoát tục, để cho “linh hồn” nhập vào thân thể, gặp gỡ người nhà.
Trong căn phòng này có hai nhà ngoại cảm nữ, một người mặc áo nâu sồng, có lẽ là người theo hầu cửa Phật. Hai nhà ngoại cảm đứng giữa đám đông quan sát, thi thoảng họ lại tiến về phía nhóm người nào đó rồi dùng lòng bàn tay đặt lên đỉnh đầu, huyệt đạo ở lưng một phụ nữ, giống như kiểu cao thủ võ lâm đang… truyền công lực. Lúc tập trung truyền công lực, lúc họ nói giọng như nịnh trẻ con: Nào cụ X, cụ thương con cháu thì về cho con cháu gặp gỡ nào! Em Y chết trẻ thảm quá, người nhà nhớ mong nhiều lắm, về cho mọi người gặp đi…”. Khi nhà ngoại cảm nói thế, nhóm người ngồi túm tụm, người xì xụp khấn vái như khấn Thánh sống, người khóc tu tu gọi “linh hồn” hiện về gặp gỡ.
Chỉ cần nhà ngoại cảm “truyền năng lượng” và “nịnh ma” một lát, lập tức diễn ra hiện tượng “ma nhập”. Khi “ma nhập”, người bị “ma nhập” không còn lý trí riêng của mình nữa mà nói cười, trò chuyện cứ như người đã chết. Sau khi nhà ngoại cảm “tác động” vào hàng loạt nhóm người, căn phòng 80m2 trên tầng 4 phố Đông Tác biến thành một căn phòng toàn “ma quỷ”. Những tiếng khóc, tiếng cười của những người, được cho là âm dương cách biệt, bao năm trời mới gặp lại nhau, tạo nên một khung cảnh hết sức xúc động. Chính vì thế, cảm giác ớn lạnh như đứng giữa nghĩa địa ban đêm xâm chiếm cơ thể tôi không còn nữa. Thay vào đó là sự ấm áp, gần gũi giữa con người dương thế với một thế giới khác, mà theo những người tham gia thí nghiệm, là thế giới của những linh hồn.
Đề tài khoa học “nhập hồn”
Sau khi bị thế giới tâm linh hút hồn, là một nhà khoa học biện chứng, với khát vọng làm sáng tỏ phần nào cái thế giới mà con người cứ bị huyễn hoặc hàng vạn năm nay, và cũng là để tìm ra những lợi ích của thế giới huyền ảo ứng dụng vào thực tế, tiến sĩ Vũ Thế Khanh đã viết báo cáo trình Chính phủ xin 500 triệu đồng để lập dự án có tên “Nghiên cứu về ma”. Những dự án kiểu này đã được các nhà khoa học phương Tây nghiên cứu nhiều. Thậm chí, nước Mỹ còn lập hàng loạt cơ quan chuyên biệt, nghiên cứu về hiện tượng đặc biệt, liên quan đến thế giới sau khi chết, để ứng dụng vào khoa học, cuộc sống. Ngay cả cơ quan tình báo Mỹ là CIA cũng rất tích cực với những dự án kiểu này. Tuy nhiên, với Việt Nam, nó còn rất mới mẻ, nên dự án của ông Khanh được cho là “kỳ quặc”, vô nghĩa và lãng phí. Và tất nhiên, dự án của ông đã không được phê duyệt.
Mặc dù Chính phủ không phê duyệt để cấp vốn cho dự án kỳ quặc này, song cho phép ông cùng các nhà khoa học thành lập một cơ quan chuyên biệt, bí mật nghiên cứu về những hiện tượng lạ lùng trong đời sống xã hội. Sau khi Liên hiệp UIA ra đời, ông Khanh cùng các nhà khoa học của Liên hiệp đã lập hàng loạt đề tài khoa học nghiên cứu về những hiện tượng lạ sau khi chết, trong đó có đề tài “nhập hồn”. Ông Khanh tự bỏ tiền túi, thời gian, công sức, cùng các nhà ngoại cảm, là những cán bộ, cộng tác viên của Liên hiệp thực hiện đề tài độc nhất vô nhị này.
Điều lạ lùng nhất, có thể nói là bí quyết, đó là tiến sĩ Vũ Thế Khanh tìm được phương pháp đào tạo để các nhà ngoại cảm phát triển mạnh hơn nữa khả năng của mình. Tôi đã gặng hỏi ông Khanh nhiều lần về bí quyết đào tạo các nhà ngoại cảm, song ông Khanh nhất định không tiết lộ. Quả là một chuyện rất lạ!
Người đàn bà… 5 mắt
Người đầu tiên mà ông Vũ Thế Khanh đào tạo thành nhà ngoại cảm, lại có khả năng “áp vong” (truyền năng lượng, khai mở huyệt đạo để “ma” nhập vào người bình thường) là chị Hoàng Thị Thiêm, một nhân vật từng gây chấn động cả nước với khả năng bịt mắt vẫn đọc được sách, đi xe máy.
Tôi là nhà báo đầu tiên được gặp người đàn bà đặc biệt này, vì đã nhiều năm trời kiên trì thuyết phục ông Khanh. Sau khi thề thốt “lên bờ xuống ruộng”, rằng sẽ không tiết lộ tên thật, địa chỉ người đàn bà này, ông Khanh mới cho tôi tiếp xúc và tham gia cùng các nhà khoa học làm thí nghiệm xác định khả năng của chị ta.
Chị Hoàng Thị Thiêm bịt mắt vẫn đọc sách
Tôi đã từng được nghe rất nhiều chuyện kỳ quái, huyễn hoặc về thế giới tâm linh, những khả năng đặc dị của con người, nhưng chuyện một phụ nữ có thể nhìn bằng trán, mũi và hai bên thái dương, thì đúng là từ cổ chí kim chưa từng nghe nói bao giờ. Thậm chí, theo ông Nguyễn Phúc Giác Hải, thế giới cũng chưa từng có người thứ hai có khả năng như vậy.
Hôm đó, căn phòng làm việc của ông Khanh chật kín các nhà khoa học, có cả đại diện của Viện Khoa học Hình sự, Bộ Công an đến để chứng kiến, ghi nhận. Viện khoa học hình sự, Bộ Công an được Liên hiệp UIA mời vào cuộc nghiên cứu nhằm tìm cách vận dụng khả năng của chị Nguyễn Thị Thiêm trong việc truy tìm manh mối phá các vụ án phức tạp.
Khác với tưởng tượng của tôi, chị Thiêm không có vẻ ngoài đặc biệt như một ảo thuật gia, một phù thủy, hay như người từ hành tinh khác đến. Chị Thiêm chừng 40 tuổi, ăn mặc chất phác và bình thường như bao cô gái lam lũ ở các vùng quê. Phương án thực hiện cuộc thí nghiệm được vạch sẵn từng bước. Qua mỗi bước thí nghiệm thông minh của các nhà khoa học, khả năng của chị Thiêm sẽ bộc lộ và những toan tính, những chuyện bịp bợm sẽ dễ dàng bị lộ tẩy.
Tôi đã thực sự ngỡ ngàng khi các nhà khoa học dùng đủ các biện pháp để bịt chặt hai mắt chị Thiêm lại, song dù bịt bằng khăn, kính đặc biệt, bằng hai bàn tay, dán mí mắt bằng băng dính rồi úp chặt hai chiếc chén sứ uống trà vào hai mắt, song chị Thiêm vẫn cầm tờ báo đọc vanh vách không sai chữ nào. Nếu bịt cả mắt lẫn trán thì chị đọc bằng mũi, bịt cả mũi thì đọc bằng hai bên thái dương. Nếu che nốt cả hai bên thái dương thì chị Thiêm không nhìn thấy gì nữa.
Chị Thiêm cho biết, một ngày cách đây 5 năm, tự nhiên chị thấy có một luồng sáng từ trán chiếu ra và chị cảm nhận được những hình ảnh mờ nhạt qua luồng sáng đó. Sợ hãi quá, chị dùng băng dính đen dính “con mắt” ở trán đó lại, nhưng rồi chị lại thấy có luồng sáng phát ra từ mũi. Chị dán ở mũi thì lại nhìn được bằng thái dương. Chị và gia đình quá sợ hãi, không biết nguyên nhân vì sao, thế rồi, một người mách chị đến Liên hiệp UIA, nơi có các nhà khoa học chuyên nghiên cứu về các hiện tượng đặc dị. Từ đó, chị được các nhà khoa học quan tâm, làm rất nhiều thí nghiệm. Đặc biệt, mỗi ngày chị lại nhìn thấy mọi vật rõ hơn, và giờ đây, “con mắt thứ ba” đã nhìn mọi thứ rõ ràng như mắt thường.
Đào tạo… nhà ngoại cảm!
Chuyện đình đám về người đàn bà có khả năng bịt mắt đọc sách rồi cũng bẵng đi, cho đến một hôm, tiến sĩ Vũ Thế Khanh điện cho tôi khoe rằng: “Tớ đã đào tạo cho cô Thiêm khả năng “áp vong” bạn ạ. Có lẽ ấy là người đầu tiên ở Việt Nam “áp vong” được. Hôm nào bạn đến xem nhé”.
Chị Thiêm "áp vong"
Chuyện gọi hồn qua các nhà ngoại cảm tôi đã gặp nhiều, chứng kiến rất nhiều, song hầu hết những người có đầu óc duy vật đều bác bỏ, bởi họ cho rằng, những lời nói của “hồn”, chẳng qua là miệng lưỡi bịp bợm của nhà ngoại cảm. Tuy nhiên, việc nhà ngoại cảm làm cho “linh hồn” nhập vào người nhà của chính những người đến gọi hồn, thậm chí nhập cả vào nhà khoa học, đã khiến các nhà khoa học duy vật, kể cả những người luôn bác bỏ thế giới tâm linh phải suy nghĩ lại.
Những ngày đó, mỗi ngày có hàng chục gia đình ngồi quây quần trong căn phòng trên tầng 4 của Liên hiệp UIA để chị Hoàng Thị Thiêm làm thí nghiệm “áp vong”. Tiến sĩ Vũ Thế Khanh thì miệt mài ghi chép, quay phim, thống kê từng chi tiết nhỏ trong mỗi cuộc “áp vong” để phục vụ cho đề tài nghiên cứu đặc biệt và kỳ quái này. Sau hai năm mở “căn phòng ma quỷ” để nghiên cứu về “con ma”, đến nay, không hiểu bằng phương pháp đặc biệt nào, ông Khanh đã đào tạo được gần chục nhà ngoại cảm có khả năng “áp vong” người chết vào người đang sống. Hiện tại, mỗi ngày, có cả trăm gia đình kéo đến đăng ký, những mong được các nhà ngoại cảm làm thí nghiệm “áp vong” cho mình, để được gặp… người thân đã chết. Danh sách người đăng ký làm thí nghiệm “áp vong” đã kín mấy cuốn sổ. Để được làm thí nghiệm “áp vong”, người đăng ký phải chờ 6 tháng trời.
Cho đến bây giờ, dù đã mở “căn phòng ma quái” và thực nghiệm cả vạn ca “áp vong”, song tiến sĩ Vũ Thế Khanh lại rơi vào cảm giác như bị lạc vào mớ bòng bong. Nhiều nhà khoa học lúc nào cũng giương cao “ngọn cờ phản bác” đã bị “con ma” khuất phục, nhưng với ông Khanh, “con ma” hay còn gọi là “linh hồn”, vẫn là bí ẩn chưa được khám phá. Do đó, ông Khanh vẫn chưa thể khẳng định trên đời có hay không thứ gì đó gọi là “ma quỷ”.
Mặc dù đề tài nghiên cứu về “linh hồn” đang tiếp diễn, song đã mang lại lợi ích hiện tại và mở ra triển vọng ứng dụng khoa học trong tương lai. Rất nhiều trường hợp, thông qua khảo nghiệm “áp vong” ở “căn phòng ma quỷ” này đã tìm được hài cốt thất lạc, thậm chí tìm được cả người sống thất lạc. Đặc biệt, một số trường hợp đã cung cấp manh mối phục vụ cơ quan điều tra trong việc truy tìm tội phạm giết người, khám phá những vụ trọng án. Đó là một trong số những lợi ích thiết thực cho khoa học mà tiến sĩ Vũ Thế Khanh mong muốn mang lại.
Theo Phạm Nguyệt Diễm
Bài viết trên Vietnamnet


Có những sáng tạo khiến thị trường chao đảo. Nhưng lại cũng có sáng tạo khiến người khác nhìn vào là muốn... làm gì đó. Khi bạn nhìn vào cái này thì cảm xúc của bạn thế nào ? Hãy kiềm chế nhé ...



HAHAHA

AI? Ở ĐÂU?